Tháng 9 – 2014

Người ta cứ hay nói sống bằng niềm tin, đi bằng niềm tin, ăn bằng niềm tin… Niềm tin có thể là niềm tin của chính mình dành cho bản thân, có thể là niềm tin của mọi người dành cho nhau. Cái niềm tin vào bản thân mình không muốn nói tới bởi đó là thứ mình tự xây dựng, bồi đắp, phụ thuộc vào bản thân mỗi người. Còn niềm tin mình muốn nhắc tới lúc này là niềm tin giữa những con người với nhau trong cuộc sống này.

Hôm trước trở lại Mộc Châu, với mong muốn khảo sát tình hình 1 bản – xã để làm 1 chương trình trung thu cho các em nhỏ mình từng gặp 2 năm trước. Không tìm hiểu trước nhiều mà chỉ nhớ chăm chăm cái bản chúng mình đã từng ghé qua chơi hồi đi du lịch Mộc Châu và tìm lại. Giấy tờ giới thiệu, kế hoạch chương trình đã chuẩn bị đầy đủ tươm tất. Gặp các anh ở bản thì ai nấy đều ủng hộ ko ngần ngại gì, còn khi lên xã thì các anh bên Đoàn lại ngập ngừng do dự, phải gọi lên tận huyện tận tỉnh để xin ý kiến. Hỏi ra thì anh bảo vì địa bàn ở đây là nơi nhạy cảm với nhiều vấn đề phức tạp nên cần thông qua từ trên xuống. Thực ra quy trình đúng là nên như vậy. Tuy nhiên ý mình muốn nói tới ở đây là cái niềm tin giữa mọi người với nhau. Rõ ràng nếu người ta có niềm tin ở nhau thì chắc chắn sẽ nhanh chóng ủng hộ chứ chẳng cần phải phức tạp như vậy.

Sau khi về, tự nhiên thấy lòng trĩu nặng, 1 phần vì yêu cầu lấy ý kiến từ các cấp trên, 1 phần vì tự dưng thấy chính bản thân ko có niềm tin vào việc mình muốn làm. Hỏi 10 em “có biết trung thu là gì ko?”, thì 10 em trả lời hồn nhiên ko do dự “khồng”. Hỏi 10 em “đã từng xem phim trên màn hình to như cái cửa sổ bao giờ chưa?” thì 10 em đều lắc đầu cả 10. Ấy là lý do tại sao tha thiết muốn làm. Nhưng rồi lý do khiến ko muốn làm là vì sợ điều tiếng xấu trước đây về địa điểm bản & xã này khiến mọi người xung quanh ko tin tưởng chương trình sẽ ổn, rồi đến khi có vấn đề gì xảy ra thì càng phức tạp hơn, mọi người sẽ lại mất niềm tin. Ấy… lại là nỗi lo về niềm tin.

Hôm trước trên đường đi làm về, xe non hơi quá nên dừng lại để bơm xe ở chỗ ngã ba Đại Cồ Việt – Bà Triệu. Bác bơm xe đang bơm rồi mình mới phát hiện ra trong túi có đúng 1 tờ tiền chẵn, thôi cũng đành đưa ra hi vọng bác có tiền lẻ trả lại. Bác thấy thế liền bảo: thôi để hôm nào đi qua thì trả. Mình giật mình, thấy ngỡ ngàng vì đây là lần đầu tiên mình dừng lại bơm ở đây, chẳng quen biết mặt mũi, thế mà bác ý cho nợ như là đã quen mặt lắm rồi. Đến hai mẹ con 1 chị đang chờ bơm cũng tỏ vẻ ko khỏi ngỡ ngàng. Bản thân mình cũng từng đc 1 chú sửa xe cho nợ đến mấy trăm ngàn nhưng đó là vì mình quen rửa và sửa xe ở đó rồi. Còn đây là trường hợp đầu tiên. Mình liền bảo cho bác yên tâm “cháu làm ở ngay Lê Đại Hành gần đây, chiều nào cũng đi qua đây, mai cháu gửi tiền bác nhé”. Trên đường đi làm về, nghĩ về cuộc sống con người xung quanh và niềm tin giữa mọi người với nhau mà tự dưng thấy nghèn nghẹn ở cổ. Ai cũng có niềm tin như bác bơm xe kia thì hay nhỉ.

[Lảm nhảm đêm khuya – lượm nhặt những ngày đầu 26 tuổi – Niềm tin giữa người với người trong xã hội bây giờ]