Sao đầu tuần mà lại muốn về nhà thế này…

Sao tự nhiên lại bị down thế này…

Một kẻ yếu chứ ko phải kẻ mạnh…

Kẻ mạnh thì đã ko thế này…

Lâu lắm rồi mới lại có cảm giác muốn lao ngay về nhà với bố, với mẹ, với chị…

Lâu lắm rồi ol vào buổi đêm mà có mỗi 1 mình trong cả list, cảm giác thật là…

Tự kỷ…

Có cái gì đó cứ nặng trĩu ở bên trái…

Hình như chưa bh mình cảm giác được như thế…

Sao nó lại cứ trĩu xuống…

Mình thấy nhói nhói, nhức nhức, ko biết làm thế nào…

Thôi kệ thây…

Đang nghe bài Thành Thị, cũng buồn quá thể…

Nhưng mà vẫn phải cố hướng đến

Cổ vũ nào:

“Ta hay chê cuộc đời sao méo mó

Sao ta ko tròn luôn ở trong tâm

Đất ấp ôm cho mọi hạt nảy mầm

Những chồi sống vươn lên cùng ánh sáng

Nếu tất cả đường đời đều trơn láng

Thì chắc gì ta đã nhận ra ta

Ai trong đời cũng có thể tiến xa

Nếu vấp ngã lại kiên cường đứng dậy

Hạnh phúc kia như bầu trời này vậy

Không thuộc về bất cứ một riêng ai…”

 Mình sẽ thế!